Dư hoài

Mùa thu năm sau căn phòng này lại đầy ắp tiếng cười, nhưng rất tiếc lại không có chúng ta. Giữa dòng đời đổ xô, thời gian chảy trôi không ngừng, lặng lẽ mang đi bao kỉ niệm đẹp về những ngày tháng chúng ta bên nhau. Những buổi học mát mẻ của mùa thu, ánh nắng dịu chói len lỏi qua tim, ấm áp cả một góc lòng. Đông đến, mặc dù ngoài trời thời tiết có lạnh lẽo hơn trước nhưng lớp ta vẫn không khí ấm áp lạ thường. Chúng ta cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, cùng nắm tay nhau đi qua cơn mưa. Sau cơn mưa lạnh buốt của mùa đông, chúng ta lại cùng nhau học tập trong căn phòng số 34 tràn đầy không khí ngọt ngào của mùa xuân. Hoa ban trước lớp bắt đầu nở, màu vàng nhẹ của chúng thật đẹp. Cánh hoa rơi, vươn tay nhưng bắt hụt. Liệu vận tốc cánh hoa ban rơi có như hoa anh đào, chỉ 5cm/s ? Bên trong kí ức của lớp học, giọng thầy cô giáo vẫn đều đều trên bục giảng, vài tiếng lách cách của phấn gãy, làm tỉnh dậy bao cơn mơ màng. Ngoài kia, mây vẫn trôi nhẹ nhàng trên khung trời xanh thanh khiết.  Nhớ biết bao những ngày lớp cùng nhau thảo luận, giờ GDCD của cô Hương cả lớp tranh nhau nói chí choé về một vấn đề,cô cười hiền giải thích cho chúng tôi từng vấn đề,gần gũi như những người thân trong gia đình. Hay những tiết học hình không gian bên bốn góc tường của thầy Hoàng mà tràn ngập tiếng cười, thầy ân cần chỉ dẫn từng chút một, liên hệ thực tế nhất để chúng tôi dễ tiếp thu. Còn nhớ cả những buổi học hoá cô Nga, cô nghiêm khắc nhưng tràn đầy quyết tâm về việc cải thiện điểm số môn Hoá của lớp,tâm trạng của cô luôn biến đổi theo điểm số của chúng tôi, vui khi chúng tôi làm được bài tập và đượm buồn khi bảng đã chật kín người nhưng vẫn chưa có ai làm được bài cả. Nhớ luôn cả những buổi học thể dục cùng thầy An, dù trời nắng hay mưa thì lớp vẫn sợ thầy lắm nhưng đâu phải ai cũng biết rằng đằng sau khuôn mặt lạnh như băng ấy là tấm lòng ấm áp, yêu thương học sinh của thầy. Nhớ thêm cả giọng hát đầy nội lực và tình cảm của cô Liên Hương nhân ngày 20/10 năm ấy, làm tôi rộn ràng trong lòng cả tháng trời vì ngưỡng mộ . Và đáng nhớ nhất là buổi học của thầy Dũng- chủ nhiệm lớp tôi, thầy dành cả tiết để nói về cuộc sống với chúng tôi, những lời hay lẽ phải thầy đều dành tất cả để tâm sự với đám học trò tinh nghịch này.  Lòng tôi cứ nao nao xúc động khi nghĩ đến thầy, người cha thứ hai của lớp tôi. Thầy tuy không thể chăm sóc và quan tâm chúng tôi từng chút một như những cô giáo chủ nhiệm, nhưng thầy đã để lại trong lòng mỗi thành viên lớp tôi một tình cảm thân thương,thân thuộc và chân thật nhất. Tôi vẫn nhớ câu nói của thầy với lớp, câu nói động lực trong mùa thi khắc nghiệt của năm học lớp 11 : ” Các em biết không, con người ấy mà, càng bị dồn vào con đường cùng thì tiềm năng bên trong họ mới có thể bộc ra được. Vậy nên cũng đừng thấy khó mà đâm ra nản chí. Thầy cô trường ta nghiêm khắc với các em như vậy cũng chỉ vì lẽ sống này. ” Mỗi con người đều có giới hạn của bản thân và giới hạn đến một lúc nào đó cần được phá vỡ, nhường chỗ cho một giới hạn cao hơn nữa. Chúng tôi đã rất cố gắng, để rồi gặt hái được bao nhiêu ước nguyện của bản thân. Lớp tôi cùng vui lây vì thành tích đạt được của lớp, điều đó càng chứng tỏ tình cảm của chúng tôi đã lớn lên dần như thế nào. Bao giận hờn cùng hiểu lầm những ngày đầu lớp 10 như tan thành bọt biển, cuộn tròn ra biển khơi. Chúng tôi là tập thể A08, khoá 41 của trường THPT số 1 Tư Nghĩa. Đến bây giờ bản thân tôi mới hiểu được ” tập thể lớp ” lại có ý nghĩa với tôi đến như thế. Ngày tháng chúng tôi bên nhau là hàm số đồng biến cùng bao nhiêu niềm vui. Chúng tôi phản ứng với nhau và thật may phản ứng không tạo khí mà là tạo kết tủa, kết tủa màu thanh xuân mang tên “tình bạn” . Thanh xuân của ai không mơ hồ cho đến khi bắt gặp được những chân ái trong cuộc sống. Cánh cửa phòng được khép lại bởi chúng tôi ngày hôm đó nhưng rất tiếc lại không phải luôn vậy…Bước sang lớp 12, chúng tôi đã phải chia nhau đôi ngã đường : Xã hội và Tự nhiên. Tôi vẫn nhớ đôi mắt luyến tiếc của các bạn sang lớp Xã hội. Một vài bạn chuyển sang lớp học khác. Những câu hát bên bờ biển cùng những bước chạy lon ton quanh ngọn lửa hồng của ngày hè hôm ấy làm tôi cảm thấy rất nuối tiếc. Cảm xúc như vỡ oà trong tích tắc. Vỡ oà trong những tràn cười sảng khoái ngày đó… Ngày mai nắng lại lên…Mọi việc xảy ra xung quanh chúng ta chỉ là cái giá của việc trưởng thành. Tính đến nay chúng tôi đã học được 11 tuần, 11 tuần chưa đủ để chúng tôi thân thiết với các bạn mới nhưng đủ để bắt kịp nhịp sống mới. Những mảnh kí ức của hai năm qua, dù buồn hay vui đều là những hồi ức đẹp. Chúng tôi sẽ lại tiếp tục xây dựng ước mơ dang dở, ước mơ về một tương lai tươi sáng cùng những người bạn mới. Thời gian không chờ đợi một ai. Cuộc sống quá ngắn ngủi để mà ta cứ trì hoãn công việc học tập cao cả. Tương lai của bạn sẽ không bị bắt hụt như những cánh hoa ban rơi vào ngày trước bởi vì nó đã đang nằm trọn trong vòng tay bạn. Thành hay bại đều tại thân. Vậy nên mọi người, cả những người bạn cũ hay những người bạn mới đều hãy cố gắng duy trì lửa trong lòng nhé và hãy để năm học lớp 12 của chúng ta thăng hoa như Iot và mãnh liệt như Natri hợp nước, bạn nhé !

 

                                                       Phương Tiên